獨登東岩

宋代 陸游
早慕功名已絕痴,晚耽筆墨愈無奇。 牧羝未乳身先老,化鶴重歸語更悲。 朋舊在亡成斷夢,山河興廢入孤吹。 悠然獨倚闌乾笑,又過簪萸泛菊時。
zǎo gōng míng jué chī   wǎn dān
wèi shēn xiān lǎo   huà zhòng guī gèng bēi
péng jiù zài wáng chéng duàn mèng   shān xīng fèi chuī
yōu rán lán gān xiào   yòu guò zān fàn shí