讀大唐西域記十三首 其十一

明代 釋函是
孤山竟何在,鬱郁青樹林。名花間清流,被壑注層岑。 煒煌金闕迥,坐列多精靈。中間擎蓮台,琅琅海潮音。 機感當所求,像外如有神。予言盡大地,一境無二人。 昏蔽落塵網,萬象隨心形。不見僧伽王,目前成異因。 晨起攬清鏡,忽然空其身。遍睹皆多羅,草木四山春。 上有天華冠,赫赫威光迎。圖訪至摩竭,鏡里曾親臨。 此豈夙所構,因事聊以明。
shān jìng zài   qīng shù lín míng huā jiān qīng liú   bèi zhù céng cén
wěi huáng jīn què jiǒng   zuò liè duō jīng líng zhōng jiān qíng lián tái   láng láng hǎi cháo yīn
gǎn dāng suǒ qiú   xiàng wài yǒu shén yán jǐn   jìng èr rén
hūn luò chén wǎng   wàn xiàng suí xīn xíng jiàn sēng qié wáng   qián chéng yīn
chén lǎn qīng jìng   rán kōng shēn biàn jiē duō luó   cǎo shān chūn
shàng yǒu tiān huā guān   wēi guāng yíng fǎng zhì jié   jìng céng qīn lín
suǒ gòu   yīn shì liáo míng