獨愁

唐代 孟郊
前日遠別離,昨日生白髮。欲知萬里情,曉臥半床月。 常恐百蟲鳴,使我芳草歇。
qián yuǎn bié   zuó shēng bái zhī wàn qíng   xiǎo bàn chuáng yuè
cháng kǒng bǎi chóng míng   shǐ 使 fāng cǎo xiē