讀陳子直短歌三復而悲之次其韻

宋代 李綱
君不見韓昌黎,文章二百年。又不見杜陵老,風月三千首。 號寒啼飢四壁空,謾有篇章在人口。書生生事良易足,深林一枝河滿腹。 但令藜莧可充腸,便把離騷靜中讀。儒冠誤身誠可憐,陳侯半世身猶邅。 斗酒初乏青銅錢,忍飢哦詩空可傳。富兒菽粟泥沙擲,不必登朝家萬石。 水陸畢陳方丈食,錦繡還將被牆壁。但資口腹為身謀,問以詩書初不識。 天公賦予真相百,彼富吾仁如黑白。鄉黨寧無急義人,誰哀王孫與進食。 嘗思漂母飯淮陰,何用區區論報德。
jūn jiàn hán chāng   wén zhāng èr bǎi nián yòu jiàn líng lǎo fēng   yuè sān qiān shǒu    
háo hán kōng   mán yǒu piān zhāng zài rén kǒu shū shēng shēng shì liáng shēn   lín zhī mǎn 滿    
dàn lìng xiàn chōng cháng   biàn 便 sāo jìng zhōng guān shēn chéng lián chén   hóu bàn shì shēn yóu zhān    
dǒu jiǔ chū qīng tóng qián   rěn ó shī kōng chuán ér shū shā zhì   dēng cháo jiā wàn dàn    
shuǐ chén fāng zhang shí   jǐn xiù hái jiāng bèi qiáng dàn kǒu wéi shēn móu wèn   shī shū chū shí    
tiān gōng zhēn xiàng bǎi   rén hēi bái xiāng dǎng níng rén shuí   āi wáng sūn jìn shí    
cháng piāo fàn huái yīn   yòng lùn bào