讀誠齋新酒歌仍效其體

宋代 王邁
先生出奇作新酒,自作自歌自為壽。 酒徒欲舉吾盃,先挽天河濯渠手。 誰知先生詩更奇,刊落陳言付芻狗。 俗人慾誦先生詩,先吸天漱渠口。 古來作酒稱杜康,作詩只說杜草堂。 舉世無人傳得方,奄有二杜惟一楊。 先生此味誰能嘗,卻曾見此糟蟹黃。 一片入口風韻長,餘子祗慕大官羊。 天公生我太遲後,不作先生牛馬走。 低頭乞取酒百壺,晏下先生詩萬首。 先生騎鯨上天游,問著許儂知味否。
xiān sheng chū zuò xīn jiǔ   zuò wéi shòu  
jiǔ bēi   xiān wǎn tiān zhuó shǒu  
shéi zhī xiān sheng shī gèng   kān luò chén yán chú gǒu  
rén sòng xiān sheng shī   xiān tiān shù kǒu  
lái zuò jiǔ chēng kāng   zuò shī zhǐ shuō cǎo táng  
shì rén chuán fāng   yǎn yǒu èr wéi yáng  
xiān sheng wèi shuí néng cháng   què céng jiàn zāo xiè huáng  
piàn kǒu fēng yùn zhǎng   zhī guān yáng  
tiān gōng shēng tài chí hòu   zuò xiān sheng niú zǒu  
tóu jiǔ bǎi   yàn xià xiān sheng shī wàn shǒu  
xiān sheng jīng shàng tiān yóu   wèn zhù nóng zhī wèi fǒu