獨步

宋代 王之道
飽余惟欲睡,散睡步東園。 雨足富蓮子,年豐多稻孫。 崎嶇窮竹徑,詰曲遍花源。 何必冠童輩,偕來笑語喧。
bǎo wéi shuì   sàn shuì dōng yuán
lián   nián fēng duō dào sūn
qióng zhú jìng   jié biàn huā yuán
guān tóng bèi   xié lái xiào xuān