斷雲

宋代 呂本中
斷雲西南來,好風東北去。翩然兩無心,空中忽相遇。 化為一尺雪,照我亭前路。昔者甚可憐,今來渺無處。 故人多勌色,留我不少住。羈愁動中腸,疾病增百慮。 虛庭著明月,皎皎如積素。不見乘鸞子,空懷舊煙霧。
duàn yún 西 nán lái   hǎo fēng dōng běi piān rán liǎng xīn kōng   zhōng xiāng    
huà wèi chǐ xuě   zhào tíng qián zhě shén lián jīn   lái miǎo chǔ    
rén duō juàn   liú shǎo zhù chóu dòng zhōng cháng   bìng zēng bǎi    
tíng zhù míng yuè   jiǎo jiǎo jiàn chéng luán kōng   huái jiù yān