端研

清代 陳恭尹
磨涅終無恙,光芒內自存。得從高峽水,曾是五雲根。 受性元山靜,為容比玉溫。文章被天下,一似不能言。
niè zhōng yàng   guāng máng nèi cún cóng gāo xiá shuǐ   céng shì yún gēn
shòu xìng yuán shān jìng   wéi róng wēn wén zhāng bèi tiān xià   néng yán