端午思遠樓小集

宋代 葉適
憑高難為觀,樓居勢盡傾。 思遠地不遠,空復生遐情。 上惟山繞圍,下惟溪環縈。 此實擅清境,豈以曠朗名。 土俗喜操楫,五月飛駭鯨。 鼓聲沉沉來,起走如狂酲。 不知逐臣悲,但恃勇氣盈。 衰翁繭帳臥,南風吹作棱。
píng gāo nán wéi guān   lóu shì jǐn qīng  
yuǎn yuǎn   kōng shēng xiá qíng  
shàng wéi shān rào wéi   xià wéi huán yíng  
shí shàn qīng jìng   kuàng lǎng míng  
cāo   yuè fēi hài jīng  
shēng chén chén lái   zǒu kuáng chéng  
zhī zhú chén bēi   dàn shì yǒng yíng  
shuāi wēng jiǎn zhàng   nán fēng chuī zuò léng