短燈檠歌

唐代 韓愈
長檠八尺空自長,短檠二尺便且光。黃簾綠幕朱戶閉, 風露氣入秋堂涼。裁衣寄遠淚眼暗,搔頭頻挑移近床。 太學儒生東魯客,二十辭家來射策。夜書細字綴語言, 兩目眵昏頭雪白。此時提攜當案前,看書到曉那能眠。 一朝富貴還自恣,長檠高張照珠翠。吁嗟世事無不然, 牆角君看短檠棄。
zhǎng qíng chǐ kōng zhǎng   duǎn qíng èr chǐ biàn 便 qiě guāng huáng lián zhū  
fēng qiū táng liáng cái yuǎn lèi yǎn àn   sāo tóu pín tiāo jìn chuáng
tài xué shēng dōng   èr shí jiā lái shè shū zhuì yán  
liǎng chī hūn tóu xuě bái shí xié dāng àn qián   kàn shū dào xiǎo néng mián
zhāo guì hái   zhǎng qíng gāo zhāng zhào zhū cuì jiē shì shì rán  
qiáng jiǎo jūn kàn duǎn qíng