斷碑嘆

宋代 陸游
二蕭同起南蘭陵,正如文叔與伯升。 至今人悲大蕭死,齎恨不見梁家興。 崇崇之陵久為谷,豈為群盜分珠玉。 斷碑槎牙棄道邊,文字班班猶可讀。 剝剜苔蘚一悽然,俯仰人間幾變遷。 世人作碑君勿哂,千載園林須石筍。
èr xiāo tóng nán lán líng   zhèng wén shū shēng  
zhì jīn rén bēi xiāo   hèn jiàn liáng jiā xīng  
chóng chóng zhī líng jiǔ wèi   wèi qún dào fēn zhū  
duàn bēi chá dào biān   wén bān bān yóu  
wān tái xiǎn rán   yǎng rén jiān biàn qiān  
shì rén zuò bēi jūn shěn   qiān zǎi yuán lín shí sǔn