冬至陰雨

宋代 朱熹
愆陽值歲晏,忽復層陰結。一雨散霏微,千林共騷屑。 端居遺簿領,遠意懷幽潔。曠慮守微痾,殊方感新節。 豈伊田廬念,丘壟心摧折。還登東領岡,瞻佇何由歇。
qiān yáng zhí suì yàn   céng yīn jié sàn fēi wēi   qiān lín gòng sāo xiè
duān 簿 lǐng   yuǎn huái yōu jié kuàng shǒu wēi   shū fāng gǎn xīn jié
tián niàn   qiū lǒng xīn cuī shé hái dēng dōng lǐng gāng   zhān zhù yóu xiē