冬至雪二首

宋代 蘇轍
一氣潛萌九地中,雪花微落四無風。 初陽便有回天力,宿瘴徐看捲地空。 家釀再投猶恨薄,官酤多取定無功。 時人淺陋終無益,徑就天公借一豐。
qián méng jiǔ zhōng   xuě huā wēi luò fēng  
chū yáng biàn 便 yǒu huí tiān   宿 zhàng kàn juǎn kōng  
jiā niàng zài tóu yóu hèn báo   guān duō dìng gōng  
shí rén qiǎn lòu zhōng   jìng jiù tiān gōng jiè fēng