冬至雪二首

宋代 蘇轍
佳節蕭條陋巷中,雪穿窗戶有顏風。 出迎過客知非病,歸對先師喜屢空。 黍醞盈瓢終寡味,石薪烘灶信奇功。 頗嫌半夜欺毛褐,卻喜年來麥定豐。
jiā jié xiāo tiáo lòu xiàng zhōng   xuě chuān 穿 chuāng hu yǒu yán fēng  
chū yíng guò zhī fēi bìng   guī duì xiān shī kōng  
shǔ yùn yíng piáo zhōng guǎ wèi   shí xīn hōng zào xìn gōng  
xián bàn máo   què nián lái mài dìng fēng