冬至日寄小侄阿宜詩

唐代 杜牧
小侄名阿宜,未得三尺長。頭圓筋骨緊,兩眼明且光。 去年學官人,竹馬繞四廊。指揮群兒輩,意氣何堅剛。 今年始讀書,下口三五行。隨兄旦夕去,斂手整衣裳。 去歲冬至日,拜我立我旁。祝爾願爾貴,仍且壽命長。 今年我江外,今日生一陽。憶爾不可見,祝爾傾一觴。 陽德比君子,初生甚微茫。排陰出九地,萬物隨開張。 一似小兒學,日就復月將。勤勤不自已,二十能文章。 仕宦至公相,致君作堯湯。我家公相家,劍佩嘗丁當。 舊第開朱門,長安城中央。第中無一物,萬卷書滿堂。 家集二百編,上下馳皇王。多是撫州寫,今來五紀強。 尚可與爾讀,助爾為賢良。經書括根本,史書閱興亡。 高摘屈宋艷,濃薰班馬香。李杜泛浩浩,韓柳摩蒼蒼。 近者四君子,與古爭強梁。願爾一祝後,讀書日日忙。 一日讀十紙,一月讀一箱。朝廷用文治,大開官職場。 願爾出門去,取官如驅羊。吾兄苦好古,學問不可量。 晝居府中治,夜歸書滿床。後貴有金玉,必不為汝藏。 崔昭生崔芸,李兼生窟郎。堆錢一百屋,破散何披猖。 今雖未即死,餓凍幾欲僵。參軍與縣尉,塵土驚劻勷。 一語不中治,笞箠身滿瘡。官罷得絲髮,好買百樹桑。 稅錢未輸足,得米不敢嘗。願爾聞我語,歡喜入心腸。 大明帝宮闕,杜曲我池塘。我若自潦倒,看汝爭翱翔。 總語諸小道,此詩不可忘。
xiǎo zhí míng ā   wèi sān chǐ zhǎng tóu yuán jīn jǐn   liǎng yǎn míng qiě guāng
nián xué guān rén   zhú rào láng zhǐ huī qún ér bèi   jiān gāng
jīn nián shǐ shū   xià kǒu sān xíng suí xiōng dàn   liǎn shǒu zhěng shang
suì dōng zhì   bài páng zhù ěr yuàn ěr guì   réng qiě shòu mìng zhǎng
jīn nián jiāng wài   jīn shēng yáng ěr jiàn   zhù ěr qīng shāng
yáng jūn zi   chū shēng shèn wēi máng pái yīn chū jiǔ   wàn suí kāi zhāng
xiǎo ér xué   jiù yuè jiāng qín qín   èr shí néng wén zhāng
shì huàn zhì gōng xiāng   zhì jūn zuò yáo tāng jiā gōng xiāng jiā   jiàn pèi cháng dīng dāng
jiù kāi zhū mén   cháng ān chéng zhōng yāng zhōng   wàn juàn shū mǎn 滿 táng
jiā èr bǎi biān   shàng xià chí huáng wáng duō shì zhōu xiě   jīn lái qiáng
shàng ěr   zhù ěr wèi xián liáng jīng shū kuò gēn běn   shǐ shū yuè xīng wáng
gāo zhāi sòng yàn   nóng xūn bān xiāng fàn hào hào   hán liǔ cāng cāng
jìn zhě jūn   zhēng qiáng liáng yuàn ěr zhù hòu   shū máng
shí zhǐ   yuè xiāng cháo tíng yòng wén zhì   kāi guān zhí chǎng
yuàn ěr chū mén   guān yáng xiōng hào   xué wèn liàng
zhòu zhōng zhì   guī shū mǎn 滿 chuáng hòu guì yǒu jīn   wéi cáng
cuī zhāo shēng cuī yún   jiān shēng láng duī qián bǎi   sàn chāng
jīn suī wèi   è dòng jiāng cān jūn xiàn wèi   chén jīng kuāng ráng
zhōng zhì   chī chuí shēn mǎn 滿 chuāng guān   hǎo mǎi bǎi shù sāng
shuì qián wèi shū   gǎn cháng yuàn ěr wén   huān xīn cháng
míng gōng què   chí táng ruò liáo dǎo   kàn zhēng áo xiáng
zǒng zhū xiǎo dào   shī wàng