冬至前九日湖水盡冰後二日晚晴小舟循湖心而歸冰已稍開書是日所見

宋代 周紫芝
積雨凝宿陰,寒冰結湖背。鷗鷺不敢前,龜魚各潛晦。 敲冰得湖心,鼓棹作澎湃。萬玉朝明堂,丁冬響環佩。 誰來貝闕中,小現銀色界。夕陽似知人,微溫散珠琲。 為我開模糊,遙山影空翠。境勝不可名,語惡聊自悔。 安得王右丞,萬象歸綵繪。遙憐西子寒,眉目增點綴。
níng 宿 yīn   hán bīng jié bèi ōu gǎn qián guī   qián huì    
qiāo bīng xīn   zhào zuò péng pài wàn cháo míng táng dīng   dōng xiǎng huán pèi    
shuí lái bèi quē zhōng   xiǎo xiàn yín jiè yáng shì zhī rén wēi   wēn sàn zhū bèi    
wèi kāi   yáo shān yǐng kōng cuì jìng shèng míng   è liáo huǐ    
ān wáng yòu chéng   wàn xiàng guī cǎi huì yáo lián 西 hán méi   zēng diǎn zhuì