冬至念母

宋代 虞儔
兒行十里程,母心千里逐。 昔昔子曾子,不忍離一宿。 今我獨何為,旅食久輦轂。 來時月中秋,坐待陽初復。 薄命難推挽,闊步窘邊幅。 慰藉煩友朋,棲遲愧僮僕。 畫餅唐生相,說河嚴子卜。 世態方奔競,人情慮反覆。 夫豈不懷歸,所惡在欲速。 眉壽翠濤春,洞庭霜橘熟。 亦足盡親歡,何必此微祿。
ér xíng shí chéng   xīn qiān zhú  
zi zēng   rěn xiǔ 宿  
jīn wéi   shí jiǔ niǎn  
lái shí yuè zhōng qiū   zuò dài yáng chū  
mìng nán tuī wǎn   kuò jiǒng biān  
wèi jiè fán yǒu péng   chí kuì tóng  
huà bǐng táng shēng xiàng   shuō yán bo  
shì tài fāng bēn jìng   rén qíng fǎn  
huái guī   suǒ è zài  
méi shòu cuì tāo chūn   dòng tíng shuāng shú  
jìn qīn huān   wēi 祿