冬至

宋代 張煒
冷笑書雲上魯台,乖祥俱向眼中猜。 陰逢剝處自陽復,否到極時須泰來。 霜剪草茸寒欲斷,日烘梅粉暖全開。 吾儂喚作尋常事,坐看兒童拜節回。
lěng xiào shū yún shàng tái   guāi xiáng xiàng yǎn zhōng cāi  
yīn féng chù yáng   fǒu dào shí tài lái  
shuāng jiǎn cǎo rōng hán duàn   hōng méi fěn nuǎn quán kāi  
nóng huàn zuò xún cháng shì   zuò kàn ér tóng bài jié huí