冬至

明代 何景明
至日哦詩野水濱,乍晴天氣最宜人。檐前白日不覺晚,山下寒梅俱放春。 遠客盤餐還偶共,故園風俗自須親。病來又見陽回節,鳴玉何由拜紫宸。
zhì ó shī shuǐ bīn   zhà qíng tiān zuì rén yán qián bái jué wǎn shān   xià hán méi fàng chūn    
yuǎn pán cān hái ǒu gòng   yuán fēng qīn bìng lái yòu jiàn yáng huí jié míng   yóu bài chén