東征逾載整棹言歸巡使黃玉圃先生索台灣近詠知其留心海國志在經綸非徒廣覽土風娛詞翰已也賦此奉教 其三

清代 藍鼎元
內山有生番,可以漸而熟。王化棄不收,獷悍若野鹿。 穿箐截人首,飾金誇其族。自古以為常,近者乃更酷。 我民則何辜,晨樵夕弗復。不庭宜有徵,振威寧百穀。 土辟聽民趨,番馴賦亦足。如何計退避,畫疆俾肆毒。 附界總為戕,將避及床褥。
nèi shān yǒu shēng fān   jiàn ér shú wáng huà shōu   guǎng hàn ruò 鹿
chuān 穿 qìng jié rén shǒu   shì jīn kuā wéi cháng   jìn zhě nǎi gèng
mín   chén qiáo tíng yǒu zhēng   zhèn wēi níng bǎi
tīng mín   fān xùn tuì 退   huà jiāng
jiè zǒng wèi qiāng   jiāng chuáng