冬齋積雨感懷

宋代 張掞
積雨冬已深,寒雲晚猶密。 空齋泬無人,何以遣愁寂。 輕風渡長林,落葉滿苔石。 因乖常宴友,自驚久遊客。 僮子頗情親,勸我加餐食。 醪至不辭斟,柴扉掩初夕。
dōng shēn   hán yún wǎn yóu  
kōng zhāi jué rén   qiǎn chóu  
qīng fēng cháng lín   luò mǎn 滿 tái shí  
yīn guāi cháng yàn yǒu   jīng jiǔ yóu  
tóng qíng qīn   quàn jiā cān shí  
láo zhì zhēn   chái fēi yǎn chū