東齋

宋代 陸游
著腳紅塵已恨深,便應畢世住山林。 貴人自作宣明面,老子曾聞正始音。 議論坐狂當永棄,簿書緣病復難任。 東齋幽寂憑誰畫,開幔床橫一素琴。
zhù jiǎo hóng chén hèn shēn   biàn 便 yīng shì zhù shān lín  
guì rén zuò xuān míng miàn   lǎo zi céng wén zhèng shǐ yīn  
lùn zuò kuáng dāng yǒng   簿 shū yuán bìng nán rèn  
dōng zhāi yōu píng shuí huà   kāi màn chuáng héng qín