東園

宋代 張耒
浮雲蔽亭午,白日成蕭森。 余涼入坐隅,蕭灑散煩襟。 孟夏愛吾屋,秀木成佳陰。 眾果頗已成,永日鳴山禽。 杖履時亦到,逍遙忘滯淫。 舉頭天雨霽,落日低遙岑。
yún tíng   bái chéng xiāo sēn  
liáng zuò   xiāo sàn fán jīn  
mèng xià ài   xiù chéng jiā yīn  
zhòng guǒ chéng   yǒng míng shān qín  
zhàng shí dào   xiāo yáo wàng zhì yín  
tóu tiān   luò yáo cén