冬夜寓直

宋代 賀鑄
落月半侵窗,蛩聲寒到床。 羇人不堪此,夢後夜仍長。 結衣出庭戶,河漢正蒼涼。 浮陰暝四野,來雁不知行。 陳物悲暮節,畏途懷故鄉。 十年泥滓賤,半生靴板忙。 豈不志事功,筋骸難自強。 壯毛抽寸霜,烈膽磨尺鋼。 素尚竟誰許,行歌追楚狂。
luò yuè bàn qīn chuāng   qióng shēng hán dào chuáng
rén kān   mèng hòu réng zhǎng
jié chū tíng   hàn zhèng cāng liáng
yīn míng   lái yàn zhī xíng
chén bēi jié   wèi huái xiāng
shí nián jiàn   bàn shēng xuē bǎn máng
zhì shì gōng   jīn hái nán qiáng
zhuàng máo chōu cùn shuāng   liè dǎn chǐ gāng
shàng jìng shuí   xíng zhuī chǔ kuáng