冬夜有感

宋代 李新
蓼蟲常食苦,旅雁自知寒。 談士惜捲舌,將軍解愁鞍。 雪霜滿天冬夜永,地爐無火青燈殘。 功名富踐苦不早,一年百日紅塵道。 西還故國無故人,憔悴少年心已老。 讀書當許萬戶侯,豈意卻作蘇秦羞。 深取閭閻薄徒笑,魯人不識東家丘, 吾祖謫官還舊里,灞陵亭尉猶低視。 少卿偶作匈奴降,隴西士人慚姓李。 由來人世輕不遇,文章第一空徒爾。 俛出跨出何施顏,當時悔過淮陰市。 夜深氣射青雲霄,此生早晚當乘軺。 彈冠舉手揖豪貴,行得紫綬牢結腰。 本是壯夫志,幾成兒女曹。 平生重恩義,聊為寄風騷。
liǎo chóng cháng shí   yàn zhī hán  
tán shì juǎn shé   jiāng jūn jiě chóu ān  
xuě shuāng mǎn 滿 tiān dōng yǒng   huǒ qīng dēng cán  
gōng míng jiàn zǎo   nián bǎi hóng chén dào  
西 hái guó rén   qiáo cuì shào nián xīn lǎo  
shū dāng wàn hòu   què zuò qín xiū  
shēn yán báo xiào   rén shí dōng jiā qiū  
zhé guān hái jiù   líng tíng wèi yóu shì  
shǎo qīng ǒu zuò xiōng jiàng   lǒng 西 shì rén cán xìng  
yóu lái rén shì qīng   wén zhāng kōng ěr  
chū kuà chū shī yán   dāng shí huǐ guò huái yīn shì  
shēn shè qīng yún xiāo   shēng zǎo wǎn dāng chéng yáo  
tán guān shǒu háo guì   xíng shòu láo jié yāo  
běn shì zhuàng zhì   chéng ér cáo  
píng shēng zhòng ēn   liáo wèi fēng sāo