冬夜題旅館

唐代 錢起
退飛憶林藪,樂業羨黎庶。四海盡窮途,一枝無宿處。 嚴冬北風急,中夜哀鴻去。孤燭思何深,寒窗坐難曙。 勞歌待明發,惆悵盈百慮。
tuì 退 fēi lín sǒu   xiàn shù hǎi jǐn qióng   zhī 宿 chù
yán dōng běi fēng   zhōng āi hóng zhú shēn   hán chuāng zuò nán shǔ
láo dài míng   chóu chàng yíng bǎi