冬夜 其三

清代 江湜
負手蒼茫繞室行,也知兩大最無情。百千萬變青鐙在,四十五年白髮生。 怨有呵天若雲氣,淚如到海作潮聲。福安書至傷心極,尚望江南一日平。
shǒu cāng máng rào shì xíng   zhī liǎng zuì qíng bǎi qiān wàn biàn qīng dèng zài   shí nián bái shēng    
yuàn yǒu tiān ruò yún   lèi dào hǎi zuò cháo shēng ān shū zhì shāng xīn shàng   wàng jiāng nán píng