冬夜 其二

清代 江湜
我翁客授不家食,歲晚歸來課藝勤。未必譽兒真有癖,嘗因對客命為文。 科名原不關吾道,著述何當慰府君。此日鐙前惟有泣,傳家一集並遭焚。
wēng shòu jiā shí   suì wǎn guī lái qín wèi ér zhēn yǒu cháng   yīn duì mìng wéi wén    
míng yuán guān dào   zhù shù dāng wèi jūn dèng qián wéi yǒu chuán   jiā bìng zāo fén