冬夜泊僧舍

唐代 方干
江東寒近臘,野寺水天昏。無酒能消夜,隨僧早閉門。 照牆燈焰細,著瓦雨聲繁。漂泊仍千里,清吟欲斷魂。
jiāng dōng hán jìn   shuǐ tiān hūn jiǔ néng xiāo   suí sēng zǎo mén
zhào qiáng dēng yàn   zhù shēng fán piāo réng qiān   qīng yín duàn hún