冬夜對月

宋代 張侃
秋來月漸清,老火猶未退。好風送新涼,雲深復昏晦。 徐思此夜滿,豈不令人愛。暑氣薄前榮,蒸溽肯少貸。 月色到芳池,緣此亦拘礙。今宵坐中庭,揮麈成獨對。 霜華雜月色,頓然清病肺。何必泥中秋,此語吾永佩。
qiū lái yuè jiàn qīng   lǎo huǒ yóu wèi tuì 退 hǎo fēng sòng xīn liáng yún   shēn hūn huì    
mǎn 滿   lìng rén ài shǔ báo qián róng zhēng   kěn shǎo dài    
yuè dào fāng chí   yuán ài jīn xiāo zuò zhōng tíng huī   zhǔ chéng duì    
shuāng huá yuè   dùn rán qīng bìng fèi zhōng qiū   yǒng pèi