冬夜

宋代 陸游
翩翩殘歷不滿紙,坎坎疊鼓無停撾。 白殘未消古鼎火,燈暗尚結寒缸花。 長安故人日已遠,錦江小築天之涯。 拘攣動覺吏有責,幽獨更似僧無家。 臥聞沙雁叫空闊,想見雪谷森谽*。 起提一筆掃疋紙,入卷颯颯奔龍蛇。
piān piān cán mǎn 滿 zhǐ   kǎn kǎn dié tíng  
bái cán wèi xiāo dǐng huǒ   dēng àn shàng jié hán gāng huā  
cháng ān rén yuǎn   jǐn jiāng xiǎo zhù tiān zhī  
luán dòng jué yǒu   yōu gèng shì sēng jiā  
wén shā yàn jiào kōng kuò   xiǎng jiàn xuě sēn hān    
sǎo zhǐ   juǎn bēn lóng shé