東旭軒

元代 胡奎
我昨夢見摩尼幢,智幢道人忽相過。笑指東方海日紅,恍如東旭軒中坐。 浮生擾擾大夢中,幾度金雞啼向東。百年三萬六千日,日出日沒皆虛空。 道人還家見東旭,爾軒何異吾家屋。當窗寶樹唱天雞,隨地金沙接暘谷。 我今去蹋東華塵,曙色蒼涼朝紫宸。萬井轆轤霜滿袖,回頭卻笑軒中人。
zuó mèng jiàn chuáng   zhì chuáng dào rén xiāng guò xiào zhǐ dōng fāng hǎi hóng huǎng   dōng xuān zhōng zuò    
shēng rǎo rǎo mèng zhōng   jīn xiàng dōng bǎi nián sān wàn liù qiān   chū méi jiē kōng    
dào rén huán jiā jiàn dōng   ěr xuān jiā dāng chuāng bǎo shù chàng tiān suí   jīn shā jiē yáng    
jīn dōng huá chén   shǔ cāng liáng cháo chén wàn jǐng lu shuāng mǎn xiù 滿 huí   tóu què xiào xuān zhōng rén