冬行三首

唐代 盧仝
蟲豸臘月皆在蟄,吾獨何乃勞其形。小大無由知天命, 但怪守道不得寧。老母妻子一揮手,涕下便作千里行。 自顧不及遭霜葉,旦夕保得同飄零。達生何足雲, 偶然苦樂經其身。古來堯孔與桀跖,善惡何補如今人。 長年愛伊洛,決計卜長久。賒買里仁宅,水竹且小有。 賣宅將還資,舊業苦不厚。債家征利心,餓虎血染口。 臘風刀刻肌,遂向東南走。賢哉韓員外,勸我莫強取。 憑風謝長者,敢不愧心苟。賃載得估舟,估雜非吾偶。 壯色排榻席,別座夸羊酒。落日無精光,啞暝被掣肘。 漕石生齒牙,洗灘亂相掫。奔澌嚼篙杖,夾岸雪龍吼。 可憐聖明朝,還為喪家狗。通運隔南溟,債利拄北斗。 揚州屋舍賤,還債堪了不。此宅貯書籍,地濕憂蠹朽。 賈僎舊相識,十年與營守。貧交多變態,僎得君子不。 利命子罕言,我誠孔門丑。且貴終焉圖,死免慚狐首。 何當歸帝鄉,白雲永相友。 不敢唾汴水,汴水入東海。污泥龍王宮,恐獲不敬罪。 不敢蹋汴堤,汴堤連秦宮。蹋盡天子土,饋餫無由通。 此言雖太闊,且是臣心腸。野風結陰兵,千里鳴刀槍。 海月護羈魄,到曉點孤光。上不事天子,下不識侯王。 夜半睡獨覺,爽氣盈心堂。顏子甚年少,孔聖同行藏。 我年過顏子,敢道不自強。船人雖奴兵,亦有意智長。 問我何所得,樂色填清揚。我報果有為,孔經在衣裳。
chóng zhì yuè jiē zài zhé   nǎi láo xíng xiǎo yóu zhī tiān mìng  
dàn guài shǒu dào níng lǎo huī shǒu   xià biàn 便 zuò qiān xíng
zāo shuāng   dàn bǎo tóng piāo líng shēng yún  
ǒu rán yuè jīng shēn lái yáo kǒng jié zhí   shàn è jīn rén
cháng nián ài luò   jué bo cháng jiǔ shē mǎi rén zhái   shuǐ zhú qiě xiǎo yǒu
mài zhái jiāng hái   jiù hòu zhài jiā zhēng xīn   è xuè rǎn kǒu
fēng dāo   suì xiàng dōng nán zǒu xián zāi hán yuán wài   quàn qiáng
píng fēng xiè zhǎng zhě   gǎn kuì xīn gǒu lìn zài zhōu   fēi ǒu
zhuàng pái   bié zuò kuā yáng jiǔ luò jīng guāng   míng bèi chè zhǒu
cáo shí shēng chǐ   tān luàn xiāng zhōu bēn jué gāo zhàng   jiā àn xuě lóng hǒu
lián shèng míng cháo   hái wèi sàng jiā gǒu tōng yùn nán míng   zhài zhǔ běi dǒu
yáng zhōu shè jiàn   huán zhài kān liǎo zhái zhù shū   shī yōu xiǔ
jiǎ zhuàn jiù xiāng shí   shí nián yíng shǒu pín jiāo duō biàn tài   zhuàn de jūn zi
mìng zi hǎn yán   chéng kǒng mén chǒu qiě guì zhōng yān   miǎn cán shǒu
dāng guī xiāng   bái yún yǒng xiāng yǒu
gǎn tuò biàn shuǐ   biàn shuǐ dōng hǎi lóng wáng gōng   kǒng huò jìng zuì
gǎn biàn   biàn lián qín gōng jǐn tiān   kuì yùn yóu tōng
yán suī tài kuò   qiě shì chén xīn cháng fēng jié yīn bīng   qiān míng dāo qiāng
hǎi yuè   dào xiǎo diǎn guāng shàng shì tiān   xià shí hòu wáng
bàn shuì jué   shuǎng yíng xīn táng yán zi shén nián shào   kǒng shèng tóng háng cáng
nián guò yán zi   gǎn dào qiáng chuán rén suī bīng   yǒu zhì zhǎng
wèn suǒ de   tián qīng yáng bào guǒ yǒu wéi   kǒng jīng zài shang