冬宵感懷

唐代 殷濟
切切霜風入夜寒,微微孤燭客心難。長宵獨恨流離苦,直到平明淚不乾。
qiē qiē shuāng fēng hán   wēi wēi zhú xīn nán cháng xiāo hèn liú   zhí dào píng míng lèi qián