冬曉呈鄰里

唐代 盧綸
終夜寢衣冷,開門思曙光。空階一叢葉,華室四鄰霜。 望闕覺天迥,憶山愁路荒。途中一留滯,雙鬢颯然蒼。
zhōng qǐn lěng   kāi mén shǔ guāng kōng jiē cóng   huá shì lín shuāng
wàng quē jué tiān jiǒng   shān chóu huāng zhōng liú zhì   shuāng bìn rán cāng