洞仙歌·痴牛呆女

宋代 楊無咎
痴牛呆女,謾恩深情遠。一歲惟能一相見。縱金風玉露,勝卻人間,爭奈向、雪月花時阻間。幽歡猶未足,催度橋歸,烏鵲無端便驚散。別後欲重來,杳杳銀河,空悵望、不勝淒斷。最可惜、當初泛槎人,甚不問、天邊這些磨難。
chī niú dāi   mán ēn shēn qíng yuǎn suì wéi néng xiāng jiàn zòng jīn fēng   shèng què rén jiān   zhēng nài xiàng xuě yuè huā shí jiān yōu huān yóu wèi   cuī qiáo guī   què duān biàn 便 jīng sàn bié hòu chóng lái   yǎo yǎo yín   kōng chàng wàng shèng duàn zuì dāng chū fàn chá rén   shén wèn tiān biān zhè xiē nàn