洞仙歌

宋代 呂直夫
征鞍帶月,濃露沾襟袖。馬上輕衫峭寒透。望翠峰深淺,憶著眉兒,腰肢裊,忍看風前細柳。別時頻囑付,早寄書來,能趁清明到家否。這言語,便夢裡、也在心頭,重相見、不知伊瘦我瘦。縱百卉千花已離披,也趁得、酴醿牡丹時候。
zhēng ān dài yuè   nóng zhān jīn xiù shàng qīng shān qiào hán tòu wàng cuì fēng shēn qiǎn   zhe méi ér   yāo zhī niǎo   rěn kàn fēng qián liǔ bié shí pín zhǔ   zǎo shū lái   néng chèn qīng míng dào jiā fǒu zhè yán   biàn 便 mèng zài xīn tóu   zhòng xiāng jiàn zhī shòu shòu zòng bǎi huì qiān huā   chèn dan shí hou