東王公哀十首 其十

明代 李江
佳城鬱郁萬青山,欲種松楸繞墓間。不老有春疑似夢,長生無慮卻忘還。 清風動處盆歌罷,明月低時婺影閒。從此別離竟千古,佳城鬱郁萬青山。
jiā chéng wàn qīng shān   zhǒng sōng qiū rào jiān lǎo yǒu chūn mèng cháng   shēng què wàng hái    
qīng fēng dòng chù pén   míng yuè shí yǐng xián cóng bié jìng qiān jiā   chéng wàn qīng shān