東望

宋代 郭祥正
歷陽望姑熟,撫掌衣帶隔。卻瞻天門山,落日一雙碧。 不如雲中鳥,自在鼓兩翼。冠裳漫羈紲,發綠今已白。 功名隨浮煙,所得乃祿食。天兵下安南,獠穴須滅跡。 騰山吼豺虎,跨海轟霹靂。殺氣暗南溟,萬古一洗滌。 借令伏波在,縮手定嘆息。男兒逢此時,弗往荷矛戟。 胡為守文法,銖銖較朝夕。終當解官去,大艦掛長席。 乘風捲雲濤,載月奏玉笛。不作凌煙人,猶為釣鰲客。 誰能對鄉關,跬步歸未得。
yáng wàng shú   zhǎng dài què zhān tiān mén shān luò   shuāng    
yún zhōng niǎo   zai liǎng guān cháng màn xiè   jīn bái    
gōng míng suí yān   suǒ de nǎi 祿 shí tiān bīng xià ān nán liáo   xué miè    
téng shān hǒu chái   kuà hǎi hōng shā àn nán míng wàn      
jiè lìng zài   suō shǒu dìng tàn nán ér féng shí   wǎng máo    
wéi shǒu wén   zhū zhū jiào zhāo zhōng dāng jiě guān   jiàn guà zhǎng    
chéng fēng juǎn yún tāo   zài yuè zòu zuò líng yān rén yóu   wèi diào áo    
shuí néng duì xiāng guān   kuǐ guī wèi