冬望

宋代 曾鞏
霜餘荊吳倚天山,鐵色萬仞光鋩開。麻姑最秀插東極,一峰挺立高嵬嵬。 我生智出豪俊下,遠跡久此安蒿萊。譬如驊騮踏天路,六轡豈議收駑駘。 巔崖初冬未冰雪,蘚花入履思莫裁。長松夾樹蓋十里,蒼顏毅氣不可回。 浮雲柳絮誰汝礙?欲往自尼誠愚哉。南窗聖賢有遺文,滿簡字字傾琪瑰。 旁搜遠探得戶牖,入見奧阼何雄魁。日令我意失枯槁,水之灌養源源來。 千年大說沒荒冗,義路寸土誰能培?嗟予計真不自料,欲挽白日之西頹。 嘗聞古者禹稱智,過門不暇慈其孩。況今尪人冒壯任,力蹶豈更餘纖埃。 龍潭瀑布入胸臆,嘆息但謝宗與雷。著書豈即遽有補,天下自古無能才。
shuāng jīng tiān shān   tiě wàn rèn guāng máng kāi zuì xiù chā dōng   fēng tǐng gāo wéi wéi    
shēng zhì chū háo jùn xià   yuǎn jiǔ ān hāo lái huá liú tiān liù   pèi shōu dài    
diān chū dōng wèi bīng xuě   xiǎn huā cái cháng sōng jiā shù gài shí cāng   yán huí    
yún liǔ shuí ài   wǎng chéng zāi nán chuāng shèng xián yǒu wén mǎn   jiǎn 滿 qīng guī    
páng sōu yuǎn tàn yǒu   jiàn ào zuò xióng kuí lìng shī gǎo shuǐ   zhī guàn yǎng yuán yuán lái    
qiān nián yuè méi huāng rǒng   cùn shuí néng péi   jiē zhēn liào   wǎn bái zhī 西 tuí  
cháng wén zhě chēng zhì   guò mén xiá hái kuàng jīn wāng rén mào zhuàng rèn   jué gèng xiān āi    
lóng tán xiōng   tàn dàn xiè zōng léi zhù shū yǒu tiān   xià néng cái