冬日自福昌之澠池

宋代 張耒
群崗洛陽西,勢若海浪翻。 連嶺起我左,層阜當我前。 采如獸騰突,繚若蛇蜿蜒。 外高陟縹緲,卻下逼重淵。 老崖忽中斷,俯視毛骨寒。 百丈未見底,立土如岩巒。 登高望四垠,目斷無平川。 崩騰萬馬群,出沒相後先。 雖有貔虎軍,顧步安得前。 我觀絕塞處,塊土萬雉堅。 崤澠自古險,秦人有重關。 信哉天作固,扃鍵誰敢幹。 時平戰伐息,地辟村落閒。 唯阜何茫茫,耕桑莽相連。 平生喜壯觀,弔古重悲嘆。 山川只自爾,興廢何多端。
qún gǎng luò yáng 西   shì ruò hǎi làng fān  
lián lǐng zuǒ   céng dāng qián  
cǎi shòu téng   liáo ruò shé wān yán  
wài gāo zhì piāo miǎo   què xià zhòng yuān  
lǎo zhōng duàn   shì máo hán  
bǎi zhàng wèi jiàn   yán luán  
dēng gāo wàng yín   duàn píng chuān  
bēng téng wàn qún   chū xiāng hòu xiān  
suī yǒu jūn   ān qián  
guān jué sāi chù   kuài wàn zhì jiān  
xiáo miǎn xiǎn   qín rén yǒu zhòng guān  
xìn zāi tiān zuò   jiōng jiàn shuí gǎn gàn  
shí píng zhàn   cūn luò xián  
wéi máng máng   gēng sāng mǎng xiāng lián  
píng shēng zhuàng guān   diào zhòng bēi tàn  
shān chuān zhī ěr   xīng fèi duō duān