冬日雜興二首 其二

明代 王夫之
零露潤枯桑,運回辭故枝。棲禽深婉昵,欲與終因依。 竟夕不相保,何況延晨吹。晶宇垂玉繩,瑤光空陸離。 冪歷千萬里,含心當語誰。顧影追疇昔,韶風漾芳時。 下映清江淥,上承靈雨飛。時哉不再覿,群情自紛疑。 詎知幽悄懷,時為夢中期。佳序還在目,榮光亘葳蕤。
líng rùn sāng   yùn huí zhī qín shēn wǎn   zhōng yīn    
jìng xiāng bǎo   kuàng yán chén chuī jīng chuí shéng yáo   guāng kōng    
qiān wàn   hán xīn dāng shuí yǐng zhuī chóu sháo   fēng yàng fāng shí    
xià yìng qīng jiāng   shàng chéng líng fēi shí zāi zài qún 覿   qíng fēn    
zhī yōu qiāo huái   shí wéi mèng zhōng jiā hái zài róng   guāng gèn wēi ruí