冬日雜詩 其一

宋代 呂本中
白日供多病,青山且舊居。柴門臨水靜,風葉舞霜餘。 老練時情熟,貧□家計疏。牆東端可望,炙背飽翻書。
bái gōng duō bìng   qīng shān qiě jiù chái mén lín shuǐ jìng fēng   shuāng    
lǎo liàn shí qíng shú   pín   jiā shū qiáng dōng duān wàng zhì   bèi bǎo fān shū