冬日顯寧偶書二首 其二

宋代 釋德洪
禮法日荒蕪,坦率日增益。唯餘枯藤枝,起坐不相失。 山枕孤雲歸,林寒倦鳥集。愛此亦題詩,鈍澀見才力。 乃知衰老來,全殊少年日。勞生知幾何,萬事歸嘆息。 鈯斧好濯磨,當就阿誰乞。
huāng   tǎn shuài zēng wéi téng zhī   zuò xiāng shī    
shān zhěn yún guī   lín hán juàn niǎo ài shī dùn   jiàn cái    
nǎi zhī shuāi lǎo lái   quán shū shào nián láo shēng zhī wàn   shì guī tàn    
hǎo zhuó   dāng jiù ā shuí