冬日同仲巽及府寮游萬壽寺

宋代 鄭獬
峻阜如蟠虹,蓄泄氣象靈。 紺宇隱紅樹,繚若畫在屏。 聯騎轉城角,沙步俯回汀。 野寺對寒水,白壁敞雲扃。 嶛深松桂黑,地古莓苔青。 朱橘擁繁梢,懸綴黃金鈴。 橫梯出虛閣,古像銅青熒。 眺聽揖秋境,豁露無藏形。 清氣換俗骨,蕭爽毛髮醒。 汲泉煮露芽,卻坐竹間亭。 高談落四座,金石朗眾聽。 脫落見逸調,驟如馬在坰。 眇然遺組紱,太山一浮萍。 落景不我顧,檐角出寒星。 燕客未渠央,歸鞍安得停。 歲宴幸豐樂,楚人飽且寧。 蟋蟀刺褊陋,及時灑子庭。 傳聞落帽山,風涼久凋零。 已釀白玉泉,連車載百瓶。 行期一佳賞,相與快煩冥。
jùn pán hóng   xiè xiàng líng  
gàn yǐn hóng shù   liáo ruò huà zài píng  
lián zhuǎn chéng jiǎo   shā huí tīng  
duì hán shuǐ   bái chǎng yún jiōng  
liáo shēn sōng guì hēi   méi tái qīng  
zhū yōng fán shāo   xuán zhuì huáng jīn líng  
héng chū   xiàng tóng qīng yíng  
tiào tīng qiū jìng   huō cáng xíng  
qīng huàn   xiāo shuǎng máo xǐng  
quán zhǔ   què zuò zhú jiān tíng  
gāo tán luò zuò   jīn shí lǎng zhòng tīng  
tuō luò jiàn diào 調   zhòu zài jiōng  
miǎo rán   tài shān píng  
luò jǐng   yán jiǎo chū hán xīng  
yàn wèi yāng   guī ān ān tíng  
suì yàn xìng fēng   chǔ rén bǎo qiě níng  
shuài biǎn lòu   shí zi tíng  
chuán wén luò mào shān   fēng liáng jiǔ diāo líng  
niàng bái quán   lián chē zài bǎi píng  
xíng jiā shǎng   xiāng kuài fán míng