冬日書懷寄惟真大師

唐代 李中
自別吾師後,風騷道甚孤。雪霜侵鬢髮,音信隔江湖。 擾擾悲時世,悠悠役夢途。向公期盡節,多病怕傾壺。 賤跡雖慚滯,幽情忍使辜。詩成天外句,棋覆夜中圖。 落壁燈花碎,飄窗雪片粗。煮茶燒栗興,早晚復圍爐。
bié shī hòu   fēng sāo dào shén xuě shuāng qīn bìn   yīn xìn jiāng
rǎo rǎo bēi shí shì   yōu yōu mèng xiàng gōng jìn jié   duō bìng qīng
jiàn suī cán zhì   yōu qíng rěn shǐ 使 shī chéng tiān wài   zhōng
luò dēng huā suì   piāo chuāng xuě piàn zhǔ chá shāo xīng   zǎo wǎn wéi