冬日書懷

宋代 徐璣
閒庭黃葉滿,園樹盡玲瓏。 寒水終朝碧,霜天向晚紅。 蔬餐如野寺,茅舍近溪翁。 非是分囂寂,由來趣不同。
xián tíng huáng mǎn 滿   yuán shù jǐn líng lóng  
hán shuǐ zhōng zhāo   shuāng tiān xiàng wǎn hóng  
shū cān   máo shè jìn wēng  
fēi shì fēn xiāo   yóu lái tóng