冬日二首 其二

宋代 朱熹
清霜染澗樹,蕭索向嚴冬。密雨有時集,寒雲無定容。 波明橫瀨出,風急遠林空。一極窗間眺,高旻矗亂峰。
qīng shuāng rǎn jiàn shù   xiāo suǒ xiàng yán dōng yǒu shí   hán yún dìng róng
míng héng lài chū   fēng yuǎn lín kōng chuāng jiān tiào   gāo mín chù luàn fēng