冬日登城樓有懷因贈程騰

唐代 盧綸
生涯何事多羈束,賴此登臨暢心目。郭南郭北無數山, 萬井逶迤流水間。彈琴對酒不知暮,岸幘題詩身自閒。 風聲肅肅雁飛絕,雲色茫茫欲成雪。遙思海客天外歸, 坐想征人兩頭別。世情多以風塵隔,泣盡無因畫籌策。 誰知白首窗下人,不接朱門坐中客。賤亦不足嘆, 貴亦不足陳。長卿未遇楊朱泣,蔡澤無媒原憲貧。 如今萬乘方用武,國命天威借貔虎。窮達皆為身外名, 公侯可廢刀頭取。君不見漢家邊將在邊庭, 白羽三千出井陘。當風看獵擁珠翠,豈在終年窮一經。
shēng shì duō shù   lài dēng lín chàng xīn guō nán guō běi shù shān  
wàn jǐng wēi liú shuǐ jiān tán qín duì jiǔ zhī   àn shī shēn xián
fēng shēng yàn fēi jué   yún máng máng chéng xuě yáo hǎi tiān wài guī  
zuò xiǎng zhēng rén liǎng tóu bié shì qíng duō fēng chén   jǐn yīn huà chóu
shéi zhī bái shǒu chuāng xià rén   jiē zhū mén zuò zhōng jiàn tàn  
guì chén zhǎng qīng wèi yáng zhū   cài méi yuán xiàn pín
jīn wàn shèng fāng yòng   guó mìng tiān wēi jiè qióng jiē wéi shēn wài míng  
gōng hóu fèi dāo tóu jūn jiàn hàn jiā biān jiāng zài biān tíng  
bái sān qiān chū jǐng xíng dāng fēng kàn liè yōng zhū cuì   zài zhōng nián qióng jīng