冬日

宋代 陸游
室中恰受一蒲團,也抵三千世界寬。 上茦莫如扃戶坐,苦閒猶復取書看。 蔬青飯軟枝梧老,窗白爐新準備寒。 堪笑此翁幽獨慣,卻嫌兒女話團欒。
shì zhōng qià shòu tuán   sān qiān shì jiè kuān  
shàng jiōng zuò   xián yóu shū kàn  
shū qīng fàn ruǎn zhī lǎo   chuāng bái xīn zhǔn bèi hán  
kān xiào wēng yōu guàn   què xián ér huà tuán luán